Còn hoàng hậu thì ngủ trên lầu cao. Trong mộng thấy hiện tượng bất tường. Nhủ bộ bị cắt cả đôi. Răng rụng hết.
Được ba con bồ câu non, một con bị cắt bắt, hai con kinh hoàng. Khi động đất, hoàng hậu thức, thì trong lòng sầu não :
(14) Tại sao hôm nay
đại địa chấn động,
sông ngòi rừng rú
đều rung lắc cả,
mặt trời mờ tối
như bị che khuất,
mắt máy vú động
khác hơn ngày thường?
(15) Tim như trúng tên
lo sợ bức xúc,
cả người run rẩy
không kềm chế được.
Hiện tượng bất tường
mà ta mộng thấy,
tất có tai biến
phi thường nào đây !
Nhũ bộ của hoàng hậu bỗng nhiên chảy sữa. Bà nghĩ chắc co' biến quái. Bấy giờ thị nữ nghe người ngoài nói
tìm vương tử chưa được thì sợ quá, tức tốc vào tâu với hoàng hậu rằng, xin hoàng hậu biết cho, ở ngoài người ta
bổ ra đi tìm vương tử khắp cả mà chua thấy. Hoàng hậu nghe thế càng lo sợ, nước mắt đầy tròng, đến chỗ quốc vương
mà tâu : Đại vương, thần thiếp nghe người ngoài nói đứa con nhỏ nhất mà chúng ta thương nhất đã mất đâu rồi. Quốc
vương nghe thì kinh hoàng, nấc lên: Khổ quá, ta mất đứa con thương yêu rồi. Nhưng ông phải lau nước mắt mà an ủi
hoàng hậu : Hiền thủ, đừng khóc nữa. Chúng ta cùng đi tìm đứa con yêu thương của chúng ta. Rồi ông cùng hoàng hậu
và thần dân ra khỏi hoàng thành, phân tán đi tìm tòi khắp nơi. Một lát, một đại thần bước tới, tâu rằng đã nghe các vương
tử hãy còn, xin vương thượng đừng lo. Chỉ vương tử nhỏ nhất thì tìm chưa thấy mà thôi. quốc vương nghe vậy, than thở khổ
thay cho ta, ta mất đứa con thương yêu nhất rồi!
(16) Khi mới có con
ta vui mừng ít,
giờ con mất đi
ta khổ sở nhiều.
Ai làm con ta
sống còn lại được,
thì mất mạng ta
ta cũng không khổ
Hoàng hậu nghe thì như bị trúng tên bắn, than thở
(17) Con ta ba đứa
đi với thị tùng
cùng vào trong rừng
thưởng ngoạn cảnh trí.
Giờ đứa nhỏ nhất
mình nó không về,
chắc chắn có điều
tai biến mất rồi!
Kế tiếp, vị đại thần thứ hai đến chỗ quốc vương, vương hỏi ngay, con ta đâu? Đại thần áo não, lưỡi khô, cổ rát, miệng không nói
được, không biết trả lời làm sao. Hoàng hậu bảo
(18) Thượng quan nói gấp
con ta ở đâu?
Ta nóng cả người
như thiêu như đốt,
kinh hoàng hoảng hốt
mất cả bình tâm,
đừng để bụng ta
rách vỡ cả ra!
Vị đại thần phải đem việc vương tử xả thân mà tâu quốc vương. Quốc vương với hoàng hậu nghe rồi, bi thiết không thể
chịu nổi, nhắm chỗ vương tử xả thân mà chạy tới. Đi đến rừng tre, chỗ Bồ tát xả thân. Thấy xương vung vải, ai cũng gieo mình
xuống đất, cơ hồ sắp chết. Họ như đại thọ bị gió mạnh xô ngã. Họ bất tỉnh. Đại thần rưới nước, một lát tỉnh lại. họ lại dơ tay, khóc, than:
(19) Tai hoạ cho con !
Con đẹp đẽ lắm !
Tại sao cái chết
áp bức con trước?
Phải chi nếu cha
được chết trước con
thì đâu phải thấy
khổ quá thế này !
Hoàng hậu hơi tỉnh, lại đầu bù tóc rối, hai tay đấm bụng, quằn quại dưới đất. Như cá trên đất, như bò mất con, hoàng hậu buồn thảm :
(20) Ai giết mất con ta
mà chỉ còn xương cốt?
ta mất con yêu thương
bi thiết chịu sao nổi !
(21) Ai giết mất con ta
gây ra cảnh bi thảm?
lòng ta phi kim cương
làm sao không tan nát !
(22) Trong mộng ta đã thất
nhũ bộ ta bị cắt,
răng cũng rụng mất cả
nay khổ quá thế này !
Lại mộng ba bồ câu
một bị cắt bắt đi
ra ta mất con quí
ác mộng thật không sai !
Bấy giờ quốc vương, cùng hoàng hậu với hai con, ai cũng gào khóc, bỏ cả chuỗi ngọc. Họ cùng quốc dân thu nhặt xá lợi của
bồ tát, tôn trí trong tháp để hiến cúng. Trưởng lão A nan đà, các người nên biết, đây là xá lợi của Bồ tát.
Đức Thế tôn lại bảo trưởng lão A nan đà, xưa kia, NHư lai đủ cả tham sân si, mọi thứ phiền não, vậy mà ngay trong năm nẻo đường
dữ, Như lai cũng tuỳ cảnh ngộ mà cứu vớt chúng sinh ra khỏi chỗ ấy; huống chi nay đây Như lai đã hết cả phiền não, thói quen cũng không
còn, được gọi là bậc Thiên nhân sư, đủ Nhất thiết trí, mà không thể vì mõi một chúng sinh trải qua nhiều kiếp ở ngay trong địa ngục, và
bao chỗ khác, thay họ chịu khổ, làm cho họ thoát ly sinh tử, phiền não và luân hồi hay sao. Bấy giờ đức Thế tôn muốn lập lại ý nghĩa đã
nói, nên nói những lời chỉnh cú sau đây
(24) Như lai nhớ quá khứ
vô lượng vô số kiếp
khi thì làm quốc vương
khi thì làm vương tử.
